NÊN ĐI ĐÂU KHI ĐẾN MÔNG CỔ

12

Th7
2021

NÊN ĐI ĐÂU KHI ĐẾN MÔNG CỔ

Trải qua những biến cố thăng trầm của lịch sử dưới sự lãnh đạo của Thành Cát Tư Hãn, vùng cao nguyên xinh đẹp, bát ngát được hình thành từ dãy núi Altai băng giá giờ đây trở lại với những bình yên vốn có của nó. Người du mục lang thang trên những ngọn đồi; các túp lều yurt xuất hiện trên bờ hồ của những ngọn núi, chứng kiến sự trôi qua của 4 mùa; những con đại bàng như thợ săn tuần tra vùng đồng bằng; và những đụn cát luôn chuyển động trên sa mạc Gobi; cùng với sự xuất hiện của đô thị hóa. Đến Mông Cổ để cảm nhận sự nhộn nhịp của thủ đô Ulaanbaatar, để trải nghiệm sự lạnh lẽo của những con đèo và gặp gỡ những người dân bản địa của vùng đất hoang dã.

 

Ulaanbaatar

Ulaanbaatar, thủ đô của Mông Cổ, là điểm trung chuyển cho các chuyến đi tới bất kỳ điểm đến nào ở Mông Cổ. Thành phố này sở hữu sân bay quốc tế duy nhất của đất nước và tuyến đường sắt quốc tế duy nhất – tuyến đường sắt Siberia – đi dọc thành phố từ bắc đến nam. Với khoảng 1 triệu người trong tổng số 2.8 triệu người Mông Cổ sinh sống tại thành phố này, Ulaanbaatar là trung tâm kinh tế, văn hóa và chính trị của đất nước. Thành phố này cũng đón tiếp một lượng lớn khách du lịch hằng năm và là nơi diễn ra các lễ hội cũng như hoạt động giải trí đa dạng bậc nhất. Nằm trên bờ sông Tuul và được bao phủ bởi 4 ngọn núi linh thiêng với rừng thông rậm rạp ở sườn phía bắc và thảo nguyên xanh cỏ ở phía nam, đây được miêu tả là thành phố đầy nắng, bình yên và thoáng đãng, nơi mà đời sống hiện đại hoàn toàn hòa quyện với những nét đẹp truyền thống của người Mông Cổ.

Một trong số nững địa điểm tham quan được nhắc đến ở Ulaanbaatar là quảng trường trung tâm Sukhbaatar. Tên của quảng trường này được đặt theo tên của Damdin Sukhbaatar, người được mệnh danh là “Anh hùng cách mạng” tuyên bố chủ quyền cho đất nước vào năm 1921. Giống như những quốc gia khác, biểu tượng có ý nghĩa sẽ được dựng lên giữa những quảng trường lớn và ở đây là tượng của Sukhbaatar cưỡi trên lưng một con ngựa. Du khách khi đến tham quan quảng trường sẽ có cơ hội tham quan và ghi lại khung cảnh nơi đây, cũng như hiểu hơn về lịch sử của Mông Cổ.

Ở phía Bắc của quảng trường là Tòa nhà Quốc hội, cũng được khôi phục vào năm 2006. Đó là một tòa nhà lớn màu xám và có nét buồn bã nhưng đã được sơn lại và mặt trước bằng kính cũng được thêm vào. Du khách cũng có thể chiêm ngưỡng bức tượng lớn của Thành Cát Tư Hãn đứng sừng sững bên ngoài nhà và các bức tượng của kỵ binh Mông Cổ.

Đến tham quan tu viện Gadan, du khách sẽ có cơ hội ngắm nhìn tu viện Phật giáo lớn và quan trọng nhất ở Mông Cổ. Nơi đây có tượng Janraisig Migjid – là tượng Quan Thế Âm cao 26 mét, nặng 20 tấn được mạ vàng với trang sức lộng lẫy. Một điều cần lưu ý đối với du khách đó là không được phép chụp ảnh vì đây là nơi linh thiêng và trang nghiêm.

Một địa điểm khác du khách có thể đến là bảo tàng cung điện Bogd Khan, đây là một quần thể bảo tàng nằm tại Cung điện Xanh của Jebtsundamba Khutughtu VIII, người sau đó được tuyên làm hoàng đế của Mông Cổ. Khu vực giữa sông Middle (gol) và sông Tuul luôn được dành riêng cho Bogd Khan và còn có một số cung điện khác, tuy nhiên chỉ có các tòa nhà của Bảo tàng Cung điện Bogd Khan còn tồn tại cho đến ngày nay.

 

Thảo nguyên Mông Cổ

Vùng thảo nguyên mênh mông đầy nắng và gió chắc chắn là điểm đến không thể bỏ qua của du khách khi đến với Mông Cổ. Trái ngược với sự xô bồ nhộn nhịp của thủ đô Ulaanbaatar, tại đây, du khách có thể tham quan, sinh hoạt và tham gia vào các hoạt động thường ngày trong cuộc sống hoang dã cùng với người du mục. Đây cũng là cơ hội đế du khách hòa mình vào thiên nhiên ở vùng cao nguyên với dãy núi Altai ở phía Tây và sa mạc Gobi trải dài ở phía Nam

Một trong những điểm đặc sắc ở vùng thảo nguyên là công viên quốc gia Terelj, tọa lạc gần thủ đô Ulaanbaatar. Công viên này nằm ở vùng núi với nhiều loại chim, nai và gấu. Những phiến đá được điêu khắc thành hình tự nhiên do sự xói mòn chắc hẳn sẽ làm hài lòng những người thích leo núi. Hoa dại và hoa nhung tuyết có thể được tìm thấy ở những vùng bằng phẳng hơn. Nhiều dòng sông chảy qua công viên, đáng chú ý là sông Tuul, sông Terelj và Baruunbayan.

Phía nam của công viên quốc gia Terelj đã được khai thác để phục vụ du lịch, do đó du khách có thể dễ dáng nhìn thấy nhiều túp lều Yurt ở khu vực này, một số túp lều còn được trang trí bằng những vật dụng có chất lượng cao. Phần còn lại của công viên vẫn còn là vùng đất hoang dã và hầu như không thể tiếp cận bằng phương tiện 4 bánh. Gần lối vào của công viên, du khách có thể thấy nhiều tảng đá, đáng chú ý là tảng đá rùa “melkhi khad”, một khối đá với chiều cao đáng kinh ngạc 24 mét có hình dạng như một con rùa, hoặc một cụ giá đang đọc sách.

Du khách khi đến thảo nguyên Mông Cổ chắc chắc sẽ không thể bỏ qua việc trải nghiệm cuộc sống sinh hoạt trong lều Yurt truyền thống cũng như cưỡi ngựa trên vùng cỏ xanh và tìm về thiên nhiên hoang dã

Một địa điểm tuyệt vời khác không thể bỏ qua ngoài những điểm hoang dã của công viên quốc gia Terelj là tu viện Aryabal. Nơi này là ngôi đền ẩn mình trên núi nằm gần Đá Rùa, cách thành phố Ulaanbaatar 56 km. Xung quanh được bao bọc bởi đá hoa cương đầy thu hút, đặt giữa các thung lũng và những ngọn đồi tuyệt đẹp với dòng sông uốn lượn và những lùm cây. Phong cách của ngôi đền mang kiểu dáng tây tạng như tòa nhà hình vuông màu trắng, tòa nhà chính màu trắng và mái sứ được trang trí với các dấu hiệu phật giáo và tôn giáo. Các nhà sư chùa Lamiran đôi khi đến ngôi đền này và phục vụ tôn giáo ở đây nhiều ngày trong năm, đây là nơi nổi tiếng dành cho khách du lịch muốn đến và thể hiện sự biết ơn đối với các vị thần cũng như tìm kiếm sự thanh thản.

Ngoài ngựa, lạc đà cũng được xem là phương tiện đi lại đặc biệt là trên sa mạc. Mông Cổ là nơi có số lượng lạc đà 2 bứu Bactria lớn nhất thế giới. Lạc đà 2 bứu Bactria là loài vật duy nhất chỉ có ở sa mạc Gobi, thậm chí còn được mệnh danh là “chúa tể sa mạc” vì đây là phương tiện di chuyển tốt nhất trên những đồi cát. Trong quá khứ, lạc đà đóng vai trò chính trong việc vận chuyển dọc theo Con đường tơ lụa giữa châu Á và châu Âu. Ngày nay, những người du mục Mông Cổ vẫn sử dụng lạc đà làm động vật chở đồ đạc cho việc di cư theo mùa của họ.